Trang NhàTruyền Tin QLVNCH

ARVN SIG.CORPS
 HOME PAGE

MỘT THỜI ĐỂ NHỚ

_______________________________________________________________________________________________________________________

  LÊ – VĂN - TIẾN (Lê Hoàng Nguyên) 
 

TRƯỜNG BỘ BINH THỦ ĐỨC

    Tôi với anh Nguyễn Minh Sáng cùng học khóa 12 TĐ. Khóa này TT Diệm gọi tổng động viên tất cả các thành phần: Giáo sư, kỹ sư, chuyên viên kỹ thật có bằng tú tài trở lên, cộng với số người t́nh nguyện, nên tổng số khóa sinh lúc đầu tới 2000 người, sau đó v́ nhu cầu điều hành công sở, một số được trở về làm việc lại.

Tôi mồ côi bố mẹ từ thuả nhỏ sống với anh chị ruột, anh chị tôi là HSQ, nghẹ, đông con thành thử ba tháng đầu SVSQ bị cấm túc chỉ có anh Điệp bạn thân trứơc cùng học Chu Văn An đến thăm.Ngoài đời tôi ốm yếu, bây giờ người c̣n đen đủi, nh́n thấy tôi Điệp ân cần hỏi :

      -Trong này bộ học vất vả lắm hay sao mà bạn ốm vậy? Liệu theo học đến măn khoá được không?

     - Tháng đầu chưa quen nên ăn uống không được, thiếu ngủ v…v..Nhưng ḿnh cảm thấy khoẻ ra không như lúc c̣n đi học.

      -Để tôi về nói với anh Thạch có bạn thân làm trưởng pḥng trắc nghiêm tâm lư trong Bộ TTM xin cho bạn đi học ngành chuyên môn.

Nghe bạn ḿnh nói tôi thấy hơi phiêu, vi thời buổi này con ông cháu cha nhiều, chắc ǵ xin mà được? Tôi cám ơn người bạn đă quan tâm cho số phận ḿnh, nhưng ḷng vẫn trắc ẩn …….

Tháng sau anh đến thăm tôi và cho biết đích thân anh mang giấy giới thiệu vào chỗ trưởng pḥng trắc nghiệm tâm lư (bạn cùng khoá với anh họ) ông trưởng pḥng hứa:

    -Tưởng ai, chứ em Thạch tôi sẽ cho đi học ngành Tuyền Tin.

Gần đến cuối giai đoạn một, danh sách các khóa sinh được chọn theo đủ ngành: Pháo Binh, Công Binh, quân Nhu ,Quân cụ, Truyền tin v…v… Danh sách đi binh chủng thay đổi từng tuần, một trăm SVSQ theo ngành TT, trong danh sách tôi luôn luôn  xếp hạng thứ 98.

TRƯỜNG TRUYỀN TIN VŨNG TẦU

Một trăm SVSQ theo học khóa căn bản TT, trong đó có 10 anh ĐPQ. Nguyễn Minh Sáng và Nguyễn Ngọc Hoán , hai anh ngủ chung pḥng với tôi và Phạm Xuân B́nh. Sáng (tiếu lâm) . Hoán (cá ḱnh) ở hồ bơi An Đông, B́nh( vua nhẩy đầm), tôi có biệt danh là CAO BỒ . Mới nhập học nghe đồn khóa 11 ba anh rớt, đeo cánh gà chiên bơ(trung sĩ) nên khi học 4 thằng tôi chiụ gạo bài lắm, học xong , lấy bài học đố nhau, nhưng khi chơi cũng chơi xả láng. Trường cấp phép 3 tiếng cho khóa sinh ra băi biển Vũng Tầu để thư dăn vào chiều thứ 3 và thứ 5. Thứ 7 Chuá nhật có phép đặc biệt. Lúc đầu chúng tôi lănh lương HSI, tiền ăn CLB chiếm gần hết c̣n được lănh hai ba trăm ǵ đó. Đầu tháng vi vút , cuối tháng có khi phải vay bạn bè 6$ để đi hai chuyến xe lam từ trường ra băi trước và ngược lại..Có phép là bộ tứ Sáng, Hoán.,Binh và tôi không rời nhau một bước, kể từ đó tôi mới quen thân Sáng c̣n Hóan , B̀nh, chúng tôi biết nhau từ ngày c̣n học sinh. Ngày thường băi biển vắng tanh, lâu mới có con gái con nhà giầu ở Sàig̣n du lịch . Thấy gái là tụi này bu theo tán tỉnh. Các em nói chuyện rôm rả lắm, nhưng khi chia tay cũng bầy đặt hẹn ḥ, cho điạ chỉ (ma). tụi tôi biết thân phận đeo(quai chảo) làm ǵ dám (đuă mốc cḥi mâm son) Đi tới lui ngoài băi mỏi chân ghé quán(kiosque) quen :

      -Mỏi chân qúa bà chủ cho ngồi nghỉ được không?

     -Chuyện nhỏ, các anh uống ǵ cứ kêu đầu tháng trả có sao đâu.

     -Vậy bà cho 4 chai bia 33 và đĩa củ kiệu nhậu lai rai cho hết giờ.

Bốn thằng ngồi ghế an vị ở băi cát, hai cô chiêu đăi mang bia và củ kiệu tới. Sáng chọc:

      -Mời hai em ngồi đấu láo cho vui, cần thêm hai chai uông lấy hơi và nói tiếp: Bà chủ cho tuị này thiếu đầu tháng lănh luơng trả, c̣n hai em có cho ghi ….đầu tháng tính luôn cho gọn?

      -Mấy anh là đổ quỷ sứ !!Bán trời không mời Thiên Lôi. Không để cho người ta  tu.

      -Tu chùa một cột đá xây hai ḥn. …cười…….

Vừa bắt cái truy lănh 2 tháng trung sĩ. có phép vào trưa thứ 7, tối 9 giờ mới về trường điểm danh. Thanh toán nợ nần ở quán nuớc xong, trong túi mỗi đứa c̣n cả ngàn bạc.Hai ngày cuối tuần thiên hạ khắp nơi túa ra biển Vũng Tầu phô sắc. Băi Dứa, băi Sau người đông nghẹt tha hồ ngắm hàng (tươi mát), hai ba mảnh đủ mầu sắc, no con mắt mới chiụ ḅ vào phố nhậu đồ biển. Thứ bẩy nhiều mục nên chúng tôi ra tiệm giặt ủi trút bỏ quân phục mặc thường phục cho nhẹ có lủi vào khu cấm điạ cũng che mắt mấy tên an ninh trường hay lảng vảng ,d́nh bắt, anh nào lớ ngớ đeo hia đội măo vào (xả xú bắp) bị tóm gấp. Chúng tôi được nhắc nhở điểm HẠNH KIỂM hệ số 30. Ăn no say thời giờ c̣n lại chưa biết tính mục ǵ , B́nh đề nghi:

  • -Tụi ḿnh đi (nhót) ở Hotel Palace.

  • -Ba thằng tôi đồng thanh; (chưa thằng nào ngán thằng này)

Nh́n xuống chân ba thằng đều đi dép th́ nhẩy với nhót ǵ, ngoại trừ B́nh mang giầy mơm ngoé không buộc dây. Hoán lên tiếng:

  • -Thôi kiếm mục khác chứ tụi tao mang dép sao ra sàn nhẩy được?

B́nh ngứa cẳng nên đưa ra giải pháp:

      -Đừng lo, họ chơi nhạc tua thằng nào thích điệu nào đá chân tao ,tao đổi giầy ở gầm bàn, bố đứa nào nh́n thấy.

Vào tới pḥng nhẩy chỉ có mấy ngọn đèn mờ, chúng tôi chọn bàn gần góc nhà, ít ai để ư.   B́nh dặn tụi tôi:

    -Tao đi kiếm mụ tài phán, ḿnh bao luôn một con cave cho tiện.

Vừa lúc đó ban nhạc chơi điệu Tango đă thấy B́nh ôm em cave diù trên sàn nhẩy, bước chân soải dài lả lướt, hai người quyện vào nhau như h́nh với bóng. Mỗi lần B́nh diù em quay, tà aó nàng khép mở bay bay. Ba thằng tôi , điệu quen thuộc Bolero, Rumba, nhất là Slow mùi, nhiều khi chỉ thấy hai cái mông nhích qua lại c̣n cặp gị đứng tại chỗ. Một ngày xả láng tối nằm trẹ queo.

Gần măn khóa chúng tôi ra baĩ dă ngoại tập mắc dây điện thoại dă chiến, từng toán thi nhau thiết trí dây mắc trên cây. Cách trải Pano đánh dấu vị trí đóng quân v…v.học dă chiến hơi mệt nhưng đỡ ngồi bó cẳng trong pḥng nghe giảng bài. Tôi là thằng bị Đ/Úy NIK tiểu đoàn trưởng khóa sinh sĩ quan cúp phép liên miên chỉ v́ cái tật dám chọc tổ ong (ṿ vẽ). Đ/Úy NIK sáng tác mấy bản nhạc có bản Truyền Tin hành khúc. Một buổi chiều nọ Đ/Úy Khiêm đi dép loẹt quẹt xuống khu SVSQ thăm thú sự t́nh, tôi nghe, đoán chừng ổng sắp đi tới gần buồng tắm, tôi hát lớn” Nhớ con đường đi th́ nhớ con đường về”, tiếng chân ổng bước dồn dập, tôi ḷn cửa sau buồng tắm chạy về pḥng ngồi học bài, ông vào pḥng tôi, mắt sớn sác nh́n quanh rồi hỏi tôi:

       -Cậu thấy đứa nào chạy qua đây không?

       -Thưa Đ/Uư tôi ngồi học , không thấy ai chạy qua pḥng này.

      -Cậu vừa hát trong buồng tắm chạy ra phải không?

      -Không Đ/úy .

      -Tóc cậu c̣n ướt(thiên bất dung nhan) nỏ mồm căi,……….. cúp phép !!

Thấy Sáng ,Hoán, B́nh đi phép ḷng tôi nôn nao bèn chạy sang pḥng bên, thấy Minh đóng bộ đi phép, tôi hỏi Minh;

     -Mày hôm nay bậy đặt đi phép?

     -Tao ra tiệm giặt lấy quần áo rố về.

     -Đưa giấy phép tao mượn, biên lai và tiền lấy quần áo ,lúc về tao lấy giùm mày.

Minh là người Huế,tính t́nh chân chất, chắc anh mới dứt vú mẹ rồi vào trường SQTĐ,anh chưa có môt chút kinh nghiệm về đời thường. Đa số mấy anh người Trung tiết kiệm tối đa, họ có cái thú khi không làm ǵ th́ lấy tiền ra đếm,tới lui ,không biết chán. Cái ǵ anh cũng hỏi tôi, nhất là về con gái th́…..Có lần anh thô lộ mới quen một cô gái, cô ta cho biết sắp đến ngày sinh nhật cô ấy, anh hỏi tôi mua quà ǵ để tặng:

      -Mày ra tiệm thuốc tây mua khăn vệ sinh, tặng em là hết xẩy.

Minh đi phép về tôi hỏi:

     -Sao, đi dự sinh nhật của người đẹp có vui không?

Thấy mặt anh xị ra làm thinh không trả lời, chắc anh bị tôi lừa nên làm mặt giận.

Chiều thứ bẩy bốn thằng tôi ngồi quán ven đường băi trước uống nước , nh́n thiên hạ qua lại(rửa mắt) bỗng thấy Minh(quân phục chỉnh tề) đi với một em phấn son loè loẹt trên đường, bốn thằng tôi trố mắt nh́n Minh rồi gọi:

     -Minh, mày hôm nay chơi trội quá đấy.

Vừa phần đông người qua lại, Minh lại đang say sưa nói chuyện với bồ không nghe tiếng tụi tôi gọi, nhưng một cô bán quán ngồi gần chúng tôi nói:

     -Bộ anh đó là bạn các anh hở, Ở đây ai mà không biết con nhỏ đó là dân chơi bời.

Bị đám an ninh trường nh́n thấy Minh dẫn gái làng chơi đi dạo, họ báo cho tiểu đoàn trưởng biết, hôm sau Minh bị tiểu đoàn trưởng gọi lên nạo cho một trận tơi bời.

Tôi hỏi Minh mới tiết lộ:

     -Ḿnh “ tưởng nó là con nhà lành, nó khoe bố làm công chức ở Sàig̣n, nó vào hết tiệm nọ đến tiệm kia ,nào mua phấn son, quần áo v…v.. bắt tao trả tiền”, không ngờ nó là …………

Tôi trách Minh:

     -Bạn bè giúp mày học, đôi khi mượn phép, mượn tiền mày làm ḿnh làm mẩy hoài mới cho nhưng bị (lỗ) dụ, cái ǵ cũng cho hết. Cố gắng (gạo) v́ điểm hạnh kiểm hệ số 30 đấy cha.

Thi ra trường tối thiểu 12 điểm mới ra chuẩn uư, dưới điểm đó đeo thượng sĩ(thiếu tá bạc) hoặc trung sĩ (cánh gà chiên bơ). Kết quả thi măn khóa, Minh được trên 10 điển, đeo  trung sĩ là cái chắc. Tất cả các binh chủng về lại trường Thủ Đức làm lễ măn khóa, c̣n tới 3 ngày tập dượt lận, sáng tôi dzọc về Sàgon chơi, chiều lên lại trường, thấy Minh nằm bẹp ở góc pḥng, mặt quay vào tường h́nh như anh đang khóc, thấy vậy tôi thương hại, dù sao anh ta đă từng cho ḿnh mượn tiền, giấy phép, tôi lại chỗ anh nằm gọi anh dậy rồi hỏi:

     -Mày ăn uống ǵ chưa?

         -Minh chán nản lắc đầu, đôi mắt đỏ hoe c̣n đọng giọt nước mắt trong con ngươi.

         -Đi rửa mặt xong tao nói cho mày một tin vui(.trong giờ tuyệt vọng).

         -Mắt Minh trợn trừng, cặp lông mày díu vào nhau trông rất( cô hồn)mồm há hốc nh́n tôi không chớp mắt.Anh ngồi bật dậy như chiếc ḷ so bị nén lâu ngày.Mặt tôi nghiêm nghị:

      -Sáng nay tao về Sàig̣n tới thăm ông bố nuôi là Đại tướng Lê-Văn-Tỵ ông cho biết:

      -Tất cả các SVQS có trên 10 điểm đều ra chuẩn úy.

Làm như linh tính baỏ cho biết lời tôi vừa nói với Minh là thực, nên ḷng tôi thanh thản, không sợ tội lỗi.

Nếu phải người sắc mắc sẽ hỏi ngược tôi:

      -Mày là người Bắc, ông Tỵ người Nam sao là bố nuôi mày được, lúc đó tôi nói:

      -Ông Tỵ sau khi ra trường, v́ nằm trong quân đội liên hiệp Pháp nên bị đưa ra ngoài Bắc đánh  nhau với VM v….v…….

Nhưng Minh là dân (khờ) thi sao có được câu hỏi như trên. Xuống CLB Minh gọi điă cơm xào thập cẩm và hai chai bia 33, ép tôi uống cho vui. Nh́n Minh ăn ngấu nghiến chẳng mấy chốc hết sạch.Mười lăm phút trước đây Minh tựa con gà(tử mị),lông xù ra, đầu chui vào cánh ngũ vùi, c̣n bây giờ là một thanh niên cường tráng, yêu đời. Thế mới biết tinh thần là sức mạnh vô biên .

Sáng hôm sau, mới 8 giờ tin trên bộ chỉ huy trường cho biết ( Bộ TTM quyết định cho tất cả SVSQ có số điểm trên 10 đều ra chuẩn úy ). Ngay tôi cũng bị sững sờ, không tin vào tai ḿnh, Minh chạy lại ôm tôi bồng lên cao để tỏ ḷng biết ơn rồi nói:

       -Xuống CLB ăn sáng tao bao mày. muốn ăn uống ǵ thả  dàn…..

Măn khóa ở trường Thủ Đức xong, nghỉ 3 ngày , 90 Chuẩn úy chủ lực quân trở lại trường TT/Vũng Tầu học tiếp chuyên môn, c̣n 10 anh ĐPQ ra đơn vị làm việc . Tôi làm Mật Mă tại trung tâm Truyền Tin BTL/ QĐIIIBB đóng tại trại Lê-Văn- Duyệt Sàig̣n. Năm 63 sau khi đảo chánh lật đổ TT Diệm, BTL/QĐ Rời xuống ngoại ô thị xă Biên Hoà. Xứ Biên Ḥa nổi tiếng bưởi doi và khu bán đồ nhậu thịt rừng Tân Vạng, con gái Biên Ḥa nước da bánh mật, không trắng bằng gái Bến Tre, Mỹ Tho. 
 

SƯ ĐOÀN 7 BB

Năm 64 tôi đổi về  PTT/SĐ7BB làm SQMM.Tôi tới Mỹ Tho vào buổi chiều, ghé PTT/TK gặp Sáng. Hai năm mới gặp lại nhau, tôi cho Sáng biết tôi đổi về SĐ7BB, Sáng vui vẻ đề nghị:

      - Mày ở vơi tao cho vui.

       -Tôi OK ngay(Buồn ngủ gặp chiếu manh)

Sáng hôm sau tôi tŕnh diện trưởng PTT/SĐ ( làm bên BTL/SĐ nhưng quân số thuộc ĐĐ/TT/SĐ7BB).

Trưởng PTT là Đ/Úy LVK, phụ tá trưởng pḥng Đ/Uư ĐST, gặp tôi ông Khanh :

     -Có anh về đây tôi mừng lắm, truớc đây mấy ông HSQ lănh tài liệu MM, tôi chẳng biết mặt mũi tài liệu ra sao, nhưng phải kư nhận vào phiếu gửi và hỏi tiếp(ở đây anh ở đâu?).

      -Dạ, tôi ở với anh Sáng trưởng PTT/TK.

      -Không được, không được, anh mà ở với anh ấy anh hư ngay. Hồi tôi và anh ấy đi họp ở pḥng 6/QĐ4, anh ta ở pḥng ngủ cạnh  tôi,suốt đêm anh ấy xối nước làm tôi mất ngủ.

Tôi giả bộ ngây thơ:

     - chắc anh ấy nhậu quá say, trời nóng không ngủ được nên tắm cho mát.

     -Không phải vậy.. mà là dụ đó……….nói xong tay ổng bốc điện thoại nội bộ:

     -Cho gặp Đ/Úy Nam ĐĐP/TT.

     -Anh Nam hở tôi Khanh đây, anh sang chỗ tôi đưa ông Th/Úy Tiến đến CLB/SĐ lấy cho ông ta một chỗ ở đó.

Trên đường tới CLB/SQ Đ/Úy Nam nói với tôi:

      -Ông Khanh khó dàn trời, anh độc thân đừng ḥng ông cấp phép.

CLB/SQ ngoài căn nhà hai tầng lầu, trên gác dành cho cấp trưởng, phó pḥng , dưới nhà là pḥng ăn, cạnh toà nhà chính có 4 dẩy nhà tiền chế, mái tôn, trong để giuờng sắt, nệm cỏ, cạnh đầu giường có tủ đựng quần aó. Trưa hè nóng không sao ngủ nổi. Tôi để mấy bộ quấn áo dân sự (chiếm chỗ) c̣n toàn ở với Sáng. Anh Sáng sống rất ngăn nắp, sáng dậy là quét nhà, mùng vắt lên khung thẳng băng, khăn trải giường kéo thẳng không vết nhăn, gối vuốt  4 góc vuông cạnh, ngay khăn mặt treo lên hai mép không so le, c̣n tôi đại khái chủ nghiă miễn là không bừa bộn. Ở đơn vị anh làm việc rất chu đáo,làm  dưới chướng 4 ông tỉnh trưởng cho đến ngày đứt phim. Trưa đi làm về tranh thủ ra quán cơm (chỉ)  xế CLB gọi món ăn xong, có người bưng vào trong nhà cho hai chúng tôi ăn, chiều tắm rửa xong, lái xe jeep  ra quán Tiền Giang ngay đầu công viên Lạc Hồng cũng là đầu phố Trưng Trắc nhậu, có lần Sáng nói;

      -Hôm nay đổi món tao gọi cua đinh nhậu nên thuốc lắm.

Ông chủ quán(vui tính) đề nghị:

      -Tôi cắt tiết vào hai ly rượu các ông uống cho(xung).

Trong đầu tôi nghĩ cua đinh chắc con cua bự lắm nhưng thấy chủ quán nói(cắt tiết) nên hỏi Sáng:

     -Cua làm chó ǵ có máu mà cắt tiết?

     -Ông ơi ! trong Nam gọi con ba ba là cua đinh.

Tôi từng sống ở Biên Ḥa hơn năm trời so với Mỹ Tho th́ Biên Ḥa thua xa. Mỹ Tho khí hậu mát mẻ, thức ăn rẻ, phim nào hay chiếu ở Sàig̣n 3 ngày sau có mặt ở Mỹ Tho, rạp chiếu bóng sạch sẽ, có máy điều ḥa không khí, có trường nữ sinh Lê Ngọc Hân, nói chung con gái Mỹ Tho xinh xắn nhờ nước da trắng, tóc huyền xoă ngang vai v…v… Nói đến con gái Mỹ Tho. Tôi đang làm tại TTTT/QĐIII(Biên Ḥa) cầm lệnh thuyên chuyển đi SĐ7BB(doanh trại BTL/SĐ tại Mỹ Tho) sang chào Tr/Tá Trưởng P6/QĐ. Tr/Tá P vui vẻ nói:

       -Chúc anh đáo nhận đơn vị mới được nhiều may mắn , và nói tiếp. Quê tôi ở quận Chợ Gạo thuộc tỉnh Mỹ Tho, anh có biết con gái Mỹ Tho ra sao không?

       -Dạ thưa Tr/Tá hồi c̣n học sinh tôi  xuống Mỹ Tho chơi mấy lần, không quen cô nào ở Mỹ Tho?

       -Anh có nghe người ta nói( gái Mỹ Tho…..kho 3 diă) nói xong ông cười sặc suạ và kết luận” có khi anh làm rể Mỹ Tho  không chừng”?.

Vui chơi không quên nhiệm vụ. Tôi làm SQMM kiêm chánh xưởng mă(mă hóa mă dịch công điện mật)

Ngày đầu tôi tập họp các nhân viên mật mă(6 người khai thác công điện và ông thượng sĩ phụ tá) nói rơ quan niệm làm việc cuả tôi cho mọi người nghe, đại để:

       -Anh em cùng ngành đùm bọc, nâng đỡ lẫn nhau, có điều ǵ cần chấn chỉnh trong  nội bộ không tiết lộ ra ngoài, luôn luôn duy tŕ kỷ luật quân đội.

Sáng vạ làm việc tôi mở két lấy tờ khóa đúng ngày(vi bảng khoá có 31 tờ) cho nhân viên cài đặt máy,xong lại cất tờ khóa vào két, kiểm soát công điện đi đến trong sổ(tôi đă khai thác trên 3 năm nên rất rành), thấy ca của Tr/sỹ Niên ,Hoàng, công điên gửi đến giới chức thi hành qúa trễ( 2 tiếng) tôi lưu ư ông thượng sỹ phụ tá hỏi cho ra nhẽ lư do trậm trễ , nhắc nhở Niên ,Hoàng. Dù nhắc nhở nhiều lần CĐ vẫn bị trễ. Tối 10 giờ đêm đi chơi về tôi ghé xưởng mă kiểm soát thấy không có Niên và Ḥang trong xưởng, tôi ngồi chờ ngoài ban điều chỉnh, hơn 11 giờ hai anh ta mới trở về trong khi công điện đưa vào xưởng mă lúc 9:30 không ai kư nhận. Tôi cảnh cáo hai anh nếu lần sau c̣n bỏ xưởng đi cả hai ngướ tôi sẽ áp dụng kỷ luật. Sáng hôm sau tôi chia ca làm việc không cho Niên và Hoàng làm chung một ca, xen kẽ Niêm và Hoàng mỗi ngướ vào một ca khác, nhắc nhân viên làm cùng Niên ,Hoàng cho biết t́nh trạng làm việc của từng anh.Người cùng ca với Hoàng cho biết Hoàng hay bỏ đi đâu không biết 2-3 tiếng sau mới chiụ về làm việc. Nhân vụ P6/QD4 chỉ thị xưởng mă SĐ7BB lấy một nhân viên mật mă hoán đổi cho một mật mă viên V2/CT, tôi đề nghị TS Hoàng. TS Niên đậu trung học đệ nhất cấp tôi khuyên c̣n trẻ nên theo học SQTĐ Niên nghe lời, sau ra trường làm Sỹ quan TT/binh đoàn.C̣n Hoàng sau 2 năm trên xứ( sương mù) nhờ tôi can thiệp hắn trở về Mỹ Tho nhưng làm việc ở TTTT/Diện Điạ không ở bên SĐ. Tôi luôn luôn cảnh giác về an ninh mỗi khi tiếp xúc với người lạ nhất là con gái Bến Tre. Thỉnh thoảng tôi đi thanh tra tài liệu an ninh truyền tin, tôi chú tâm các quận hẻo lánh bên Bến Tre, kiểm soát kỹ lưỡng nhất là tài liệu dự trữ phải c̣n nguyên khằn đóng dấu niêm phong ..? v…v….nếu tá liệu bị sao chép (copy) không thể biết đơn vị nào nhận lănh tài liệu này v́, số ấn bản chỉ ghỉ ngoá bao b́ tài liệu , do đề nghi sau này từng trang tài liệu được đóng dấu số bản, mục đích để truy t́m tài liệu của đơn vị nào thất lạc, c̣n bị sao chép, kẻ gian sẽ dùng mọi cách che kín số bản.

Sáng đi làm về, mang 4 hộp thịt gà cà ri của Singapore do quân tiếp vụ mới nhập cảng, Sáng khoe thịt này nhiều người ăn khen ngon, chiều nay tụi ḿnh ăn ở nhà, tao nhờ anh trung sĩ mua mâư chai bia 33 và ít ổ bánh ḿ. Tôi và Sáng chuẩn bị bếp nấu ,nồi luộc hộp thịt cho nóng th́ một anh trung sĩ quần quân tiếp vụ đến than phiền:

      -Có hai cô nữ sinh bên Bến Tre sang thi tú tài ở Mỹ Tho không thuê được pḥng ngủ, chỗ quen biết em cho ở tạm nhà em, nhưng vợ em nó ghen quá, hai ông thầy có chịu cho hai cô tạm trú th́ em mang hai cô lại:

      -Sáng  nói :

      -Cậu lấy xe jeep của tôi chở hai cô lại đây, tụi này chờ hai cố tới ăn luôn thể.

Anh trung sĩ xách giùm hai vali đi vào trước hai cô theo sau.Thoạt Nh́n hai cô , tôi và Sáng thấy(phê) ngay. Hai cô đều dong dỏng cao, nước da trắng tươi, tóc huyền xoă ngang vai, đôi mắt to, cặp chân mày rậm, mũi dọc dừa, hàm răng trắng đều như hạt báp. Cất xong vali trong pḥng, hai cô trở ra ngồi trên bộ salon làm bằng gỗ phái binh rất tân kỳ. Sáng tự giới thiệu tên và chi sang tôi nói; Anh Tiến bạn cùng khóa. Cô chị giới thiệu:

       -Em là Thanh c̣n em ruột em là Thu, gia đ́nh em ở bên Kiến Ḥa nhưng ba em gửi hai đứa lên Ság̣n ở nhà người chú, chúng em học trường Nguyễn Bá Ṭng.

     - Sáng:Tiện bữa hai em ăn cho vui, đồ ăn dă chiến , không cao lương ngũ vị ǵ.

Tôi hỏi : hai em uống nước cam, chanh hay xá xị ?

      -Cho chúng em nước cam.

Xe bán nước ngọt xế nhà, tôi gọi mang cho hai chai nước cam.

Món cà ri của Singapore ăn rất bắt, bốn người vừa ăn vừa nói cười như pháo rang, ăn xong Sáng dặn hai cô muốn tắm đóng cửa ra vào là kín đáo, nước dội thoải mái. Nhà Sáng tương đối tiện nghi nhưng thiếu nhà cầu, c̣n đi cầu ở trại gia binh, chiụ thua. Bốn chúng tôi đi dạo phố Trưng Trắc(đi dăm ba phút trở về chốn cũ) ra bờ sông vườn hoa Lạc Hồng ngắm thuyền qua lại trên sông Tiền,trên bờ có nhà hàng thủy tạ, đối diện dinh tỉnh có giang đoàn 21 Xung Phong, cứ 15 phút lại có tiếng nổ làm rung chuyển đất, Thanh ngạc nhiên hỏi:

      -Tiếng nổ ǵ mà mạnh làm rung chuyển mặt nước.

      -Hải Quân cho nổ liên tục sợ đám người nhái VC  lặn vào gài chất nổ tầu đậu ở bến, Tiếng nổ sẽ làm đứt hết dây thần kinh(tử vong) người lặn dưới nước gần bến tầu đậu

     - Thanh :ra là dzậy.

Chẳng c̣n chỗ nào đi, chúng tôi vào quán nước cạnh sông ăn kem, nghe nhạc, phải chờ lâu mới có bàn. Hôm nay từ vườn hoa, quán ăn, tiệm giải khác, pḥng ngủ đều đông học sinh ở Bến Tre, G̣ Công về Mỹ Tho thi. Khỏang 9 giờ hơn hai cô đ̣i đi vệ sinh, chúng tôi chở ra đầu tỉnh mua vé cho hai cô vào thả bom lũ cá tra, hai thằng ngồi xe chờ ngoài, Sáng nhắc lại quan điểm chúng tôi thường nói:

      -Ăn bánh trả tiền, con nhà lành nếu không lấy làm vợ th́ đừng đụng vô, v́ con gaí chỉ có(cái đó) làm cuả( hồi môn) cho chồng, Sáng dặn tôi:

     -Mai tao đi hành quân mày ở nhà săn sóc hai em, kỳ này đi 4,5 ngày là ít, từ ngày ông Lê Minh Đảo về làm tỉnh trưởng ông chiụ HQ lắm, không như mấy ông trước HQ đánh dạt tụi VC ra xa rồi về, c̣n ông Đảo truy diệt đến cùng. Tao đưa mày về CLB/SQ c̣n tao sang PTT kiểm soát máy móc, dụng cụ cần thiết cho cuộc HQ.

Sáng nói với hai nàng:

     -Sớm mai anh đi công tác anh Tiến ở nhà có nhiệm vụ săn sóc hai em, nhớ chăm chỉ học cố gắng dật được mảnh bằng tú tài. Tiếc rằng kỳ thi này không có ông giáo sư nào quen để gửi gấm hai em.

Hàng ngày, tôi chở đi ăn , đến trường thi, đón về ăn cơm trưa, chiều , ăn xong, dạo mát vườn hoa Lạc Hồng cho hai cô đầu óc thư giăn. Hai ngày các cô thi xong tôi đỡ cập rập, Sáng gọi điện thoại cho tôi hỏi thăm về việc thi cử của hai cô:

     -Cứ theo hai cô cho biết bài thi làm c̣n nhiều thiếu sót, chắc trượt vỏ chuối !!

Bốn ngày sau Sáng đi HQ về, ngủ một tối sáng hôm sau lên đường HQ tiếp. Hai cô ở lại chờ kết quả thi.

Ăn cơm chiều xong tôi và Thanh, Thu thả bộ dạo mát vườn hoa ven sông, đến quán giải khát uống nước nghe nhạc gặp mấy anh bác sĩ ĐĐ7/QY( chỗ quen) có cả BS/NYĐ, NVT v..v,,, họ thấy hai cô bèn xúm sang bàn tôi ngồi tán gẫu với hai cô, có anh hỏi tôi:

      -Hai em ở đâu trong giống Thúy Vân, Thúy Kiều vậy?

      -Dân Bến Tre qua bên này thi tú tài, hiện ở nhà Sáng( trại gia binh tiểu khu).

Buổi trưa đi làm về Thanh kể:

      -Khoảng 10 giờ mấy ông bác sĩ chiều hôm qua gặp trong quán giải khát lại đây tán tỉnh tụi em,mang cả xe jeep cứu thương đậu trước cửa nhà người ta,bị cự nự um xùm, họ khoe là bác sĩ, nói chuyện suông cả buổi không gọi lấy chai nước ngọt mời tụi em,keo kiệt, chỉ thích lợi dụng….Nói thật với anh kiểu tán gái như các ổng chả bao giờ đụng vào sợi lông con gái được. Tối tối cô em nằm trong buồng đọc báo, tôi và Thanh ngồi ngoài pḥng khách trao đổi chuyện tâm t́nh.Tối  trước ngày chị em Thanh,Thu về Sàig̣n Thanh cho biết:” mẹ Thanh và Thu qua đời, ba Thanh lấy thêm vợ nên gửi hai chị em lên nhà người bác ở Sàig̣n để tụi em thiếp tục học. Giọng nói qua hang nước mắt, tôi cầm tay Thanh an ủi:

    -Em may c̣n cha, c̣n anh mồ côi cha mẹ lúc nhỏ, bây giờ thấy ai c̣n song thân anh rất thèm….Bốn mắt chúng tôi nh́n nhau không chớp như thầm (đôi ta đi t́m chốn ân ái dài lâu) mắt Thanh nhắm lại, đôi môi mọng khép kín, mặt ngước lên kề sát mặt tôi như mời mọc, hai chúng tôi ôm chặt lấy nhau, tôi đặt một nụ hôn cháy bỏng trên môi nàng rồi cứ thế ôm nhau không rời, Thanh nghẹn ngào nói nhỏ vào tai tôi:

     - Anh đối đăi tụi em  quá tốt,Phải mấy tháng nữa em mới xuống đây thi lại ! lúc đó mới gặp lại anh…….

Tiếng dép loẹt quẹt của em Thanh bước ra pḥng khách, tụi tôi mới rời nhau , tôi xin điạ chỉ của Thanh:

     -Bác em khó lắm anh có dám lại không?

     -Anh có cách, nuí cao cũng trèo, sông sâu lội tuốt. Chưa thằng ngắn thằng này.

Câu nói pha tṛ cuả tôi làm Thanh cười ngất. Sáng hôm sau ăn sáng xong tôi đưa Thanh ,Thu ra bến xe lô để hai cô trở về Sàig̣n. Lúc chia tay ḷng tôi bịn rịn, c̣n Thanh mắt ngấn lệ. Tôi nh́n theo đến khi xe khuất mới lái xe trở về, ḷng thấy trống trải tựa như vật ǵ rất trân qúy vuột khỏi bàn tay, Tôi hát khe khẽ bài Biệt Ly cuả DZơan Mẫn:

     -“Biệt ly nhớ nhung từ đây

     -Chiếc lá rơi theo heo may  người về có hay………

     -Mấy phút bên nhau rồi thôi

    -Dáng em sống trong hồn tôi

     -Xa cách xa c̣n t́m đâu ngày vui”….

Hai chi em Thanh ở với tôi một tuần ,tháng đó tôi trả tiền ăn ở quán Tiền Giang gấp đội(gần 3000$) đấy là chưa kể tiền đi cine, giải khát.v…v…

Một tuần sau ḷng tôi luôn luôn nhớ tới Thanh khôn nguôi. Chúa nhật tôi bị trực, nên không về Sàig̣n thăm Thanh được, càng mong th́ ngày càng dài ra vô tận……. Trưa thứ bẩy tuần sau, tôi dzọc về Sàig̣n . Sáng chúa nhật tôi mượn chiếc xe hơi hiệu Oldmobils của anh ruột. Xe này năm 49 vua Bảo Đại đặt mua tại Mỹ. Xe ḥan toàn tự động từ hộp số, kiếng, mui xe. Lúc Bảo Đại thoái vị cho chiếc xe này cho vị thiếu tá chánh vơ pḥng, v́ loại xe đặc biệt 24 mă lực, uống xăng như nước nên ông thiếu tá đổi lấy chiếc Vespa của anh ruột tôi, Anh tôi làm trung đội trưởng trung đội xe xích nặng( sửa xe thiết giáp M113) nhờ xin xăng đơn vị Thiết Giáp mới dám xài. Tôi lái xe đậu trứơc hẻm đường Trương Minh Kư đánh liều vào nhà Thanh trong hẻm, bấm chuông, một ông già, thoạt nh́n mặt đă thấy khó chiụ, ông ra cổng nh́n tôi chằm chằm và cất tiếng:

      -Cậu hỏi ai?

      -Thưa bác cháu ở bên Kiến Ḥa ba cô Thanh nhờ cháu lại nhắn Thanh……tôi chưa nói hết, ông quay đầu vào trong nhà nói lớn:

      -Con Thanh đâu, ra có ai hỏi ǵ mày.

Thanh trong nhà chạy ra nh́n thấy tôi sắc diện hơi lung túng, cũng may ông bác Thanh vào trong nhà, tôi nói lớn cốt để ổng trong nhà nghe rơ:

      -Ba cô dặn khi nào về thăm nhớ mua thuốc như lần trước đă mua ,v́ ông chỉ đủ thuốc uống mấy ngày nữa, rồi tôi bỏ cầu( xề )rất nhỏ: “anh đợi em ngoài đầu hẻm đi ăn sáng, nhớ cho Thu đi theo”.

Giá Thanh hứa sẽ đi th́ tôi yên tâm, tuy vậy tôi đọc được tín hiệu trong mắt Thanh. Mười lăm phút sau hai chị em Thanh ,  ăn mặc rất nổi, quần sa tanh trắng,Thanh mặc chiếc áo dài Mouseline mầu hồng, cổ quàng khăn phu loa voan xanh điểm hoa lá cành, Thu mặc áo màu xanh da trời, cố quàng khăn màu hồng, hai chị em đều mang giầy cao gót làm cho người càng cao thêm. Ṿng số 1, 2,3 hằn qua làn vải mỏng. Thanh, Thu nhạc nhiên thấy tôi đi xe Hoa Kỳ, khi hai cô an vị trên hang ghế tài xê, tôi hỏi Thanh:

      -Làm sao hai em đi được:

      -Th́ anh đă cho em câu buà chú (đi nói dối cha, về nhà nói dối chú).

Thú thực tôi học th́ dốt lắm ngược lại ứng xử rất hợp lư chả vậy ở trong tù vệ binh khám bắt được tôi giấu gạo trong lai quần, củ sắn lớn nhét kẹt cứng trong gùi( miệng gùi quay xuống đất) khi nhập trại tên vệ binh hạch hỏi, tôi nói tỉnh bơ: tôi không để ư nên nó kẹt trong này. Một lần chiều tối chờ cán bộ đến điểm danh, anh bạn xách đàn guitar ra sân ,mọi người yêu cầu tôi hát vài bài, bài dầu  Được Mùa, bài hai Mùa Thu Cho em(NTM) tên cán bộ trực trại bất th́nh ĺnh xuất hiện có tiếng báo động “cán bộ, cán bộ” mọi người ,cả anh chơi đàn chạy vào lán c̣n ḿnh tôi ngồi chiụ trận, tên cán bộ sừng sộ hỏi tôi:

      -Ai cho anh hát nhạc vàng.

      -Tôi đâu hát nhạc vàng.

      -Anh hát ǵ mùa thu, mùa thu…

      -À bài đó là mùa thu ở Mácơva của Chaikốpski.

      -C̣n bài trước…

      -Được mùa miá ở Cu ba.

      -Tôi tưởng anh hát nhạc vàng tôi cùm cổ anh vào pḥng kỷ luật.

Tên cán bộ đi rồi mọi người trong lán cười ầm lên và nói:

      -Đ.M ứng xử hay quá nếu không bị nó kỷ luật mọt gong.

Ở thời điểm đó mà nói tới hai điạ danh Mátcơva và CUBA(ông cố nội CS) không những không bị kỷ luật mà c̣n được khen là đằng khác. Đó là một trong những ưu điểm chủ quyền cuả XHCNVN! !

Tôi lái xe đưa Thanh,Thu lại tiệm phở gà NAM XUYÊN ở đường Trương Tấn Bửu. Ăn xong tôi đề nghị:

“đi coi phim hoặc xuống Mỹ Tho thăm anh Sáng”

Cả hai cô đồng thanh xuống Mỹ Tho thăm anh Sáng. Xe đậu trước cửa thấy Sáng ngồi hai chân gác lên bàn mồm ngậm ống vố, bập bập nhả khói, thấy ba chúng tôi đứng sừng sững trước cửa, Sáng trố mắt nh́n ngạc nhiên, anh không tin vào con mắt ḿnh rồi ồ lên một tiếng vui mừng:

      -Cơn gió nào đưa hai em tới đây?

      -Thanh chỉ tôi rồi nói “c̣n ai trồng khoai trên đất này” Gặp nhau như cá gặp nước, chuyện nổ như pháo rang. Sáng hỏi mọi người :

      -Đói bụng chưa? Ra quán Tiền Giang nhậu một phát.

      -Đĩa cua rang mối bự, để trên bàn bốc khói nghi ngút thơm phức, món tiếp, một con cá lóc nướng chui để chật dĩa ô van trên ḿnh cá quét mỡ hành, trông hấp dẫn, cuốn bánh tráng, rau đủ loại chấm mắm nêm, bốn người ăn hết con cá no cành bụng, trong lúc trà dư tửu hậu tôi nói với Sáng :

      -Xem thằng Papa hai(P2) sáng mai có mần ǵ không ? Nếu không sẵn xe tụi ḿnh về Sàig̣n quậy một bữa cho vui?

Sáng đưa ba người về lại nhà trong trại gia binh, lấy xe tôi qua ṭa tỉnh xem t́nh h́nh. Tôi nhắc Sáng:

      -Nhớ đổ xăng đầy cho con ngựa già( Oldmobils)

Gần tiếng sau Sáng mới quay lại đón chúng tôi về Sàig̣n.

Trong khi đó Thu vào pḥng trong ngả lưng, tôi với Thanh ngoài pḥng khách nói chuyện bằng (môi).

Sáng dành lái xe.Thu ngồi cạnh Sáng, kế là Thanh, tôi ngồi b́a. Nh́n phía vùng Sàig̣n trời vần vũ, âm u. xe qua Long An bắt đầu có hột mưa nhưng chúng tôi cứ để mui trần lái cho ngầu, Sáng nh́n kiếng chiếu hậu nói cho mọi người biết” một xe nhỏ chạy sau bám sát chúng ḿnh” qua cầu Bến lức mưa đậm hạt, đường trơn trượt, xe bắt đầu lạng qua lạng lại tựa rắn trườn , Sáng không c̣n điều khiển được xe rồi đầu xe quay ngược lại phía Mỹ Tho chạy xuống mé đường cái đụng vào cái ụ đất xe khụng lại, cánh cửa xe bên phải bung ra tôi bị quăng xuống ruộng bùn trước, Thanh, Thu nhào theo đè tôi xuống nước, chiếc xe hơi ghé về phía ruộng, hai bánh xe bên phải( trước sau) nằm sát mé ruộng nên xe không lật, Sáng ngồi ôm tay lái không bị hề hấn ǵ nhưng rất hoảng hốt hỏi:

      -Hai em có việc ǵ không?

Tôi trả lời: Tao làm cái nệm bông cho hai em đè lên, nếu có ǵ th́ tao là người lănh đủ.

Tôi ṃ măi mới t́m thấy chiếc giầy, ba chúng tôi lên đứng trên bờ  đầu tóc bùn nước ướt mèm, quần hai cô ướt bó sát vào thân thể. Tôi và Sáng nh́n sang bên kia đường thấy chiếc xe nhỏ chạy bám sát xe chúng tôi nằm dưới ruộng nước, bốn vó chổng lên trời, hai thằng tôi sợ trong xe có con nít nên phóng vội sang lội xuống ruộng lật ngược chiếc xe lại, bốn tên đàn ông chạc ngoài bốn mươi lồm cồm trong xe ṃ ra, tôi hỏi :

      -Sao giờ này các cha mới chiụ ra khỏi xe.

      -Chúng tôi đang loay hoay mở cửa th́ các anh tới giúp

Sáng hỏi:” làm sao xe các ông xuống ruộng?”

      -Thấy trên xe các anh khăn xanh đỏ bay phất phới trông ngoạn mục quá tụi này bám theo sau, khi xe các anh chạy ngoằn nghèo th́ xe chúng tôi xuống ruộng trước.  Hai chúng tôi trở sang bên đường Thanh, Thu đứng, mấy anh già theo sang ngắm Thanh,Thu  rửa( mắt), một ông đề nghị về Sàig̣n ăn mừng ,v́ không ai bị thương. Lấy lại b́nh tĩnh tôi nói với mọi người:

      -Ḿnh có hai cái hên, không có xe nào phía Sàig̣n chạy ngược chiều nếu có, chắc tụi ḿnh không toàn thây, loại xe Mỹ lớn chè bè dù lảo đảo không bị lật, body cứng nên đụng vào ụ đất không hề hấn ǵ.

Sáng phân trần:

      -Tao chạy có 60 CS  tại đường trơn mới xẩy ra như vậy.

      -Cha nội, xe Mỹ tính mile chứ không phải cây số. một mile là một cây số 6 lận, cha chạy 60 miles là hơn 90CS lận.

      -Ra vậy, thật bé cái lầm.

Trời c̣n mưa lác đác, gió lạnh, thấy Thanh, Thu đứng run run, tôi ṃ trong cóp sau xe thấy tấm nylon lấy ra xé làm đôi đưa cho Thanh, Thu quấn đỡ, may quá có chiếc xe cần cẩu nhà binh, tôi, Sáng giang hai tay ra hiệu cho xe ngừng , anh trung sĩ bước xuống, Sáng rút thẻ sĩ quan yêu cầu anh giúp đỡ và nói tiếp”yên tâm không để anh thiệt tḥi”.

Anh tài xế móc sợi dây vào đầu xe, nhắc Sáng cầm tay lái, anh cho xe từ từ kéo chíếc xe nhẹ nhẹ lên đường cái, Sáng rút năm trăm:

      -Bồ cầm đỡ, hôm nào rảnh vào TK/Định Tường kiếm Tr/úy Sáng, tôi đăi bồ bữa nhậu (mút chỉ cà tha)

Xe đề máy chạy ngay, cái cửa bên phải hơi vênh nên khó đóng. Bốn chúng tôi tiếp tục về Sàigon, cười nói quên sợ. Tôi ở với người chị trong cư xá Đào Duy Từ(Công Binh).Về đến nhà tôi mở cửa dắt Thanh Thu đẩy vào pḥng tắm giục:

      -Giặt quần áo đưa anh phơi cho khô, từ từ tắm thoải mái.

Tôi lấy bộ Pijamas của tôi và của người anh rể đưa cho hai cô mặc tạm, anh chị tôi thấy vậy chẳng hiểu nếp tẻ, mồm há hốc ngạc nhiên v́ từ trước đến giờ tôi là tên nhát gái, hôm nay đúng là hiện tượng lạ

     -Con cái nhà ai mà các cậu mang lại đậy vậy? sao người lấm bùn tùm lum?.

     -Chúng em mới quen, trên đường từ Mỹ Tho về, xe chạy xuống ruộng, chỉ bị ướt, người không sao.

     -Chiều nay có ăn cơm nhà th́ nói bà ǵa nấu.

     -Không, chốc nữa chúng em đi tiệm.

Tôi mang máy sấy tóc cho Thanh, Thu hong  tóc cho đầu khô. lấy hai cái aó ,quần phơi lên dây dùng quạt máy thổi mạnh, được cái vải Mouseline rất mau khô, chỉ cần ủi sơ là xong.Trong ṿng 20 phút mọi người lên xe, tôi lái thẳng đến tiệm Hai Cua (Moulin Rouge) trên đường Trần Hưng Đạo, tiệm này có món chả gị tôm cua nổi tiếng Ságon. Trước khi ăn tôi long trọng tuyên bố :

      -Tối nay ăn một bữa  để kỷ niệm ngày gặp tai nạn mà không ai bị thương tích. Xin mời cụng ly.

Ăn xong tôi lái xe đưa Thanh, Thu về nhà, Sáng ngủ lại nhà tôi sớm mai hai thằng ra bến xe về lại My Tho Lúc này tôi kiêm TTT/TTTT/SĐ. Thỉnh thoảng sang huấn luyện cách xử dụng máy PRC.25 cho tân binh tại TTHL/SĐ. Năm 1966  Pḥng 6/BTTM đưa ra kế hoạch trang bị máy mă cho các tiều đoàn, chi khu để mă hóa công điện KÍN thay cho tài liệu Ám Ngữ, pḥng TT/SĐ có thêm ban Mật Mă, tôi lên nắm trưởng ban, Ông thượng sĩ thay tôi làm chánh xuởng mă, dù sao xưởng mă vẫn là linh hồn cuả ban Mật Mă, tôi luôn luôn ḍm ngó việc họ làm. Máy mă và tài liệu ANTT rất nhiều ,tôi được cấp một căn pḥng đủ tiêu chuẩn an ninh để chứa tài liệu và dụng cụ máy mă, dưới quyền tôi là một TSI. Công việc không đến nỗi đa đoan nhưng phần kế toán ,sổ sách phải rất rơ ràng, lập lịch tŕnh thanh tra tài liệu ANTT từng tam cá nguyệt tại các đơn vị. Trước mắt huấn luyện chuyên viên mật mă các đơn vị gửi đến. Trong chương tŕnh tôi dậy về an ninh tài liệu, cách tiêu huỷ tài liệu trường hợp nguy biến, an ninh cơ sở, an ninh nhân viên. v..v…..Nhưng điểm chính vẫn là cách mă hóa, mă dịch công điện đi, đến, cách chẩn đoán những chữ thiếu xót trong bản mă, mă hóa tắt nhưng chữ thông dụng làm hai lần như  trân trọng kính tŕnh(TTKT) v…v..nhưng khi tái lập bản văn phải đầy đủ để giới chức xem không bị lầm lẫn. Một tháng sau các học viên nhuần nhuyễn tay nghề, thi măn khóa. Việc đào tạo nhân viên MM xong, Pḥng 6/QĐ4 kiêm Quân Khu 4CT nhờ tôi thanh tra cơ sở cuả các chi khu. Tiểu khu Định Tường có 5 chi khu, 4/5 đă hoàn tất cơ xưởng mă, riêng chi khu Cái Lậy là không làm ǵ. Tôi và anh Sáng gặp thiếu tá quận trưởng, tôi tŕnh bầy cho ổng biết. Ổng hỏi ngựoc lại tôi:

      -Thật sự cái xưởng mă đó có cần thiết phải đúng tiêu chuẩn như anh vừa nói?

      -Nó chứa tài liệu và máy mă liên quan đến cơ mật quốc pḥng, v́ vậy Bộ TTM chỉ thị chúng tôi đi thanh tra cơ sở là vậy. Qua lời nói và cử chỉ của ông quận trưởng xem ra ông coi thường, tôi ra ngoài c̣n lại anh Sáng nói chuyện với quận trưởng ?. Mười phút sau anh Sáng ra xe đưa tôi về lại Mỹ Tho, trên đường về Sáng nói:

     -Sau khi mày bỏ ra ngoài tao nói:” Đây là kế hoạch của Bộ TTM tất cả các chi khu khác đều xong về cơ sở, riêng quận Thiếu tá không thi hành, hệ thống này trở ngại, tôi không biết biết thiếu tá hệ lụy ra sao? Nói đến Bộ TTM ông nghe hơi hoảng, tao bồi thêm. Sắt thép, tôn, xi mang, gạch quận thiếu ǵ tại thiếu tá bận nhiều việc nên không quan tâm đấy thôi, ông nói một tiếng, lính nó xây mấy bữa là xong cho khỏi rắc rối.

      -Bạn cầm vài xấp đưa hắn đi nhậu, khi nào xong nhờ hắn đến tái thanh tra.

Tôi nói với Sáng” mấy ông quận trưởng chi lo làm giầu c̣n việc trọng trách vẫn coi nhẹ”

Hệ thống mật mă từ tiểu khu xuống chi khu, từ trung đoàn xuống tiểu hoạt động được hai tháng, tôi đi điều nghiên xuống tận TĐ-CK xem họ hoạt động ra sao, gặp trở ngại ǵ ghi nhận đề nghị lên trên giải quyết, có chi khu nhân viên mật mă đề nghi phát thêm mẫu  công điện (loại giấy đỏ) nhưng họ không thể qua mặt được tôi, Cầm sổ công điện Đi-Đến tôi đưa cho Sáng coi, ba tháng có khoảng 10 CĐ th́ làm sao thiếu ấn phẩm so với số liệu hàng tháng tôi cung cấp. Sáng nạt anh nhân viên mật mă:

       -Ổng làm nghề khai thác như cậu ba bốn năm trời nên ổng rành lắm, không như các phái đoàn khác hỏi qua loa rồi thôi.

Nhà Sáng có thêm anh trung úy Mùi làm truyền tin trong TK/Kiến Tường mới đổi về Mỹ Tho, là bạn thân của Hùng trưởng kho bạc  Kiến Tường. Mỗi lần Hùng ra kho bạc Mỹ Tho lănh tiền xong nhờ Sáng hoặc tôi đưa anh ra băi L19 để về lại KT.Mùi là dân quân Y, năm thứ hai trượt nên chuyển sang ngành truyền tin. Tối đến ba thăng ngồi đấu láo đủ chuyện trên trời dưới đất, nhiều nhất vẫn là đề mục đàn bà,khi nào có bà Tŕnh Dược Viên (gái xồn xồn) từ Sàig̣n đi xe Van mang thuốc cho các tiệm thuốc tây ở Mỹ Tho và giới thiệu loại thuốc mới, bà ta lưu lại nhà Sáng hai ba đêm, tôi với Mùi về CLB/SQ ngủ.

Hôm Thanh trở lại Mỹ Tho thi đợt hai, Sáng đi hành quân, Mùi đi phép c̣n ḿnh tôi với Thanh. Từ ngày gặp Thanh lần đầu như nói ở trên, tôi đă có ư định lấy Thanh làm vợ. Thi xong tôi với Thanh quyến luyến không muốn rời nhau nửa bước, Thanh tâm sự”em bị tên trưởng ty Thông Tin bên Kiến Ḥa dụ dỗ cướp đi đời con gái của em nên nhiều lúc chán nản em muốn buông thả…….

      -Em c̣n đi học không thể như vậy được, với nhan sắc của em sau này kiếm tấm chồng dễ thôi, các cụ ngày xưa mới cần  trinh tiết, đàn ông thời buổi này coi cái đó rất nhẹ,khi thành vợ thành chồng chăm lo cho nhau ,cho con cái để luôn luôn có hạnh phúc gia đ́nh. Tôi với Thanh sống trọn vẹn đêm (chăn gối ră rời).

Trưa đi làm về Thanh phàn nàn với tôi” bà bên cạnh ăn nói thô lỗ, tục tiũ”:

      -Muốn làm ăn th́ ra pḥng ngủ chứ suốt đêm cái giường(sắt kê tấm ván) kêu cót két làm người ta mất ngủ.(chồng ba ta đi công tác )

Thôi đừng buồn, tối nay anh đưa em ra thuê pḥng ngủ cho thỏa mái.

Chiều đi làm về, thấy Mủi và Thanh nói cười rôm rả, tôi nhắc Thanh thu dọn đồ đạc ra pḥng ngủ và dặn Mùi chốc nữa ra quán Tiền Giang tụi này chờ ở đó ăn nhậu.Tới pḥng ngủ gặp Hùng trong Kiến Tường mới ra Mỹ Tho lănh tiền, tôi giới thiệu Thanh với Hùng và rủ Hùng đi nhậu. Thanh biết bài thi làm hỏng bét nên không cần đợi kết quả , đ̣i sáng mai  về Sàig̣n. Ăn sáng xong tôi đưa Thanh ra bến xe. Buổi trưa đi làm về nhà Sáng rửa mặt mũi chân tay, Mùi hỏi ḍ tôi về Thanh, rồi ca tụng Thanh hết lời: Nào (trường túc bất chi lao, đa mi đa mao) tên nào gặp Thanh là bị mê hồn trận, c̣n trân tráo hỏi tôi chuyện (mây mưa) hỏi người khác th́ tôi c̣n trả lời đằng này Thanh là hôn thê tương lai nên tôi ầm ừ cho qua chuyện.

Tôi dự trù 3 tháng nữa tôi được truy lănh tiền lên trung úy sẽ đến hỏi Thanh nhà ba Thanh ở bên Kiến Ḥa và nhờ chị ruột mang mâm quả đến xin cưới Thanh. Hai tuần sau khi Thanh trở về Sàig̣n, không biết làm sao Mùi gặp Thanh ở sài g̣n rồi những tuần tiếp sau, anh kể đưa Thanh đi cine, ăn uống, rồi có lần hai người đi Vũng Tầu ngủ qua đêm, tôi thấy hỡi ơi và tự trách ḿnh không nói ư định cho Thanh Biết, Chủ quan cho rằng hai người sống với nhau mấy ngày Thanh biết tôi đối xử với Thanh như thế nạ tôi c̣n nói rơ quan niệm đời sống vợ chồng cho Thanh hiểu.Suy nghĩ cho cùng chẳng qua số phận ông trời không cho hai người lấy nhau đành thúc thủ. Nghe Mùi kể:”Thanh cho biết đă tắt kinh”và anh tiêm cho Thanh một mũi thuốc để giải toả , Hai tuần nay anh lánh mặt Thanh. Tôi thấy xót thương cho Thanh gặp tên Sở  Khanh (quất ngựa truy phong). Tôi đi công tác về Sàig̣n trong tay có hơn 6000$ quết gặp Thanh hỏi cho ra nhẽ, nếu cần giúp đỡ Thanh trong lúc ngặt nghèo. Chiều, tôi mặc nguyên quân phục lại nhà Thanh. Bấm chuông Thanh trong nhà chạy ra tôi nói:

        -Có việc quan trọng anh cần gặp em gấp!

Năm phút sau Thanh ra tới đầu hẻm., nh́n Thanh hơi khác thường, mặt buồn hiu, không trang điểm, da mặt hơi tái, mặc quần áo dài màu đen càng tang thương. Tôi đưa Thanh lên lầu rạp E Den ngồi khu lô dành riêng cho từng cặp, Thanh ôm cứng lấy tôi, phải lúc b́nh thường th́ môi son Thanh hoán đổi sang môi tôi rồi, nhưng…. Thanh nói như năn nỉ tôi:

      -Có ǵ quan trọng sao anh không nói cho em biết đi ?

Tôi thở một hơi dài cho nhẹ nhơm rồi nói:

      -Trước tiên anh xin lỗi em v́ không nói ra ư định của ḿnh cho em biết để rồi hôm nay em vượt khỏi tầm tay anh, c̣n điều quan trọng anh muốn hỏi, em phải nói thật với anh,Thanh không trả lời chỉ bóp mạnh tay tôi ra chiều đồng ư.

      - Có phải em tắt kinh hai tuần nay, đúng không?

Nghe vậy Thanh ngồi ngay người lại, qua luồng sáng phát ra từ lỗ chiếu phim tôi thấy mặt Thanh đanh lại và hỏi dồn tôi:

       -Ai nói cho anh biết tin ấy.

      -Nói như vậy em hiểu ai rồi c̣n hỏi tên làm chi !

Giọng Thanh nói rít qua khe răng” Em không ngờ tên đó lại xỏ lá như vậy? Trong ba người em quen ở Mỹ Tho, anh là người em quư nhất …..Thanh thở dài, dôi mắt ngấn lệ.

Câu anh hỏi em chưa trả lời ?..Thanh. À, anh ta tiêm cho em một mũi thuốc ǵ nóng lắm, em có kinh nguyệt lại, có điều kỳ này  máu ra hơi nhiều nên hơn tuần nay em hơi mệt. Vậy mừng cho em, nếu không anh có sẵn 6000$ giúp em để giải quyết……v́ em c̣n đi học không thể để t́nh trạng đó kéo dài ảnh hưởng đến tương lai đời em, nghe tôi nói vậy, Thanh khóc thật mùi, Tôi vỗ nhè nhẹ lưng Thanh để an ủi.

      -Cám ơn anh luôn luôn đối tốt với em rồi nhắc lại câu ân t́nh trên.

      -Thế này nhé, bây giờ ḿnh chia đôi, em 3000$ anh 3000$, anh nói thật t́nh đấy.

      -Em nhất định không lấy đâu, tiền đó để anh xài.

Từ đầu đến gần hết phim mải nói chuyện có xem được khúc nào đâu, tôi giục Thanh vào toilet rửa mặt rồi ra quán La Pagode(gần rạp Eden) ăn kem. Sau lần gặp gỡ Thanh trong rạp Eden tôi không muốn gặp Thanh nữa. Mùi cũng thuyên chuyển về Sàig̣n, từ đó Thanh (bặt âm vô tín) luôn.

Tôi có kể cho Sáng nghe chuyện T́nh tôi với Thanh, Sáng phân tích:

      -Thanh nó lang chạ (lẳng lơ) lấy nó về sau cũng chẳng có hạnh phúc, vả lại cô ta người Bến Tre(Kiến Hoà) chắc ǵ ANQĐ chấp thuận cho bạn lấy.

Tôi hỏi Sáng. Tối hôm Thanh ,Thu ngủ ở đây nghe nói mày với con Thu có ǵ……không?

      -Em cho biết hai tuần nữa lên xe hoa về nhà chồng, nghe vậy tao tiu ngưủ luôn.

Thỉnh thoảng chợt nhớ đến Thanh, Thu hai chúng tôi tự hỏi Không biết Thanh ,Thu phiêu bạt phương nao. Năm 2004  Chu Văn An nam Cali tổ chức ĐH/CVA/Toàn cầu kỳ 1, Hùng từ Texas về tham dự, gặp tôi hàn huyên tâm sự tôi nhắc đến Thanh, Hùng cho biết đầu năm 74 Hùng gặp Thanh và Mùi trong quán phở, hai người có với nhau hai đứa con trai xinh xắn, trắng trẻo giống Thanh. Như vậy Mùi là người có đạo đức , không phải loại Sở Khanh như lúc trước tôi nghĩ.

Đầu năm 67 đám cưới tôi Sáng có về Saig̣n tham dự

Ở với Sáng nhiều mục vui, chiều đi nhậu xong xách xe chạy đến nhà mấy em ngồi đấu láo cho hết giờ, có tối đánh chắn suốt đêm. Tôi quen một gia đ́nh từ năm 1950 ở Thái B́nh hiện nay ở hồ nước nhỏ, đầu tỉnh Mỹ Tho, ông bà này có cô con gái lớn  ở với bà bác(độc thân) ở Nha Trang, đang đi học, hàng tuần hai chúng tôi đến thăm ổng bà, thỉnh thoảng chúng tôi đưa tụi nhóc, con ổng bà đi dạo phố, xem phim, tôi giới thiệu Sáng, ông bà ưng liền. Đầu năm 69 Mỹ rút quân khỏi căn cứ Đồng Tâm, bộ TL/SĐ7 chuyển đến thay thế, ở đây không có thứ ǵ giải trí . Tôi gọi điện thoại cho Sáng, nếu Sáng không đi HQ chiều ṃ về cùng Sáng đi nhậu, sáng hôm sau theo xe TĐTT/SĐ về lại Đồng Tâm. Cuối năm 70 tôi thuyên chuyển về cục Truyền Tin, vẫn giữ liên lạc bằng điện thoại vơí Sáng. Năm 71 Sáng làm đám cưới với Trâm ,(người tôi làm mai), Vợ chồng tôi và cả anh tôi đều xuống Mỹ Tho tham dự(gia đ́ng tôi quen cả đằng trai, gái) Năm 73 tôi đại diện PMM/CTTphối hợp với P6/TTM/KMM đi điều nghiên khắp 4VCT , các đơn vị xử dụng tài liệu ANTT. Xuống Mỹ Tho gặp lại Sáng anh đưa phái đoàn đến quận chợ Gạo để làm việc, tôi hỏi trước Sáng: Gà của bạn có ngon không, nếu ngon tôi sẽ hỏi theo kiểu ngon. Sáng khoe:

     -Bạn yên tâm tôi huấn luyện về việc xử dụng tài liệu cho nhân viên kỹ lắm.

Tôi lấy khóa đối chứng ,lấy chữ cuối cùng cuả hàng cuối, nói anh âm thoại viên gọi đến trung đội Nghiă quân để đối chứng, nếu họ biết cách xử dụng, anh âm thoại viên bị đối chứng sẽ lấy chữ thứ hai cuả hàng đầu để đáp, một phút trôi qua, anh âm thoại viên bên kia máy chửi thề:

        -Đ.M hôm nay mày hỏi ǵ kỳ cục vậy, sao trả lời được.

Chúng tôi cười vui vẻ. Trưa Sáng đưa phái đoàn vào quán Tiền Giang nhậu chết bỏ.

Tháng TƯ ĐEN (75) ập đến tôi mất liên lạc với gia đ́ng Sáng, sau 10 tù về nhà, anh tôi cho biết vợ Sáng đang tá túc nhà mẹ ruột ở Phú Lâm , tôi đến thăm, chị cho biết ngày 30/4/75 lúc đó chị kẹt ở Sàigon v́ kiếm đường cho cả gia đ́nh đi di tản, Sáng ở Mỹ Tho theo mấy anh ANQĐ đi sang Kiến Ḥa kiếm ghe đánh cá chạy ra hạm đội 7, bây giờ chị  chờ chuyến bay đi đoàn tụ với Sáng ở Mỹ. Ngày chị Sáng lên đường đi Mỹ tôi ra phi trường TSN tiễn., Mừng cho Sáng sắp gặp lại vợ con. Chiếc phi cơ phản lực đưa chị Sáng và các cháu tới thiên đường điạ giới c̣n tôi đang chới với, ngụp lặn trong hỏa ngục đỏ.Ngày 30/4/75 Sáng quyết định ra đi thật sáng suốt c̣n tôi nặng nợ t́nh cảm với vợ con để rồi tù trên 10 năm lúc về cửa nhà tan nát, vợ con lạc đàn.

Đầu năm 91 tôi đi diện tù nhân chính trị được chính phủ Mỹ cho định cư. Ra phi trường Los Angeles ngoài anh chị tôi và đứa con trai tôi c̣n có cả Sáng, Mười sáu năm mới gặp lại nhau thật trân quư, biết vợ chồng tôi lúc mới đến Mỹ rất cô đơn, nên sáng chúa nhật nào anh cũng mang xe đến rước chúng tôi về nhà anh ở Hawthorn (nam Cali) ăn uống hàn huyên, là người đến Mỹ trước ,anh nói cho tôi nhiều bài học quư gía. Mỗi lần anh mời đến tiệm ăn, anh hay gọi món điả biển xào rồi nói:

      -Cho bạn ăn món này sẽ đẻ con trai.

Năm 93 bà xă tôi sinh đứa con trai. Nh́n mấy tấm h́nh chụp ngày sinh nhật đầu cuả cháu, đếm trong số các bạn thân quen, sau 17 năm, đă có 7 người qua đời, anh Sáng người sau … c̣n ai nữa đây ????? Ôi ! cuộc đời thật phù du, có đấy , mất đấy. Anh Sáng sống với bạn bè rất trân t́nh, ngày tôi mới mua xe anh tặng 300$ để tôi thay 4 vỏ mới toanh. Anh Nguyễn Ngọc Hoán một trong 4 trụ quậy khi c̣n học TT ở Vũng Tầu, tù (cải tạo) về anh sống ở Vũng Tầu, dám liều cướp tầu đánh cá Quốc Doanh để vượt biên, không thành bị kết an trung thân, v́ vụ việc không trầm trọng , được giảm án, anh bóc 6 cuốn lịch, trong khi bị cầm tù, anh Sáng nghe tin bạn hoạn nạn có gửi mấy lần tiền để chị Hoán mua đồ tiếp tế cho  chồng. Khi Hoán định cư ở  Orange County anh Sáng phụ tiền cho Hoán mua xe chạy. Sau này mỗi khi cộng đồng ở Santa An tổ chức họp mặt , hội chợ tết, anh đều đưa chúng tôi tới dự, anh là người tích cực tham gia các hội đ̣an chống Cộng, đầu tháng chào cờ ở tượng đài chiến sỹ Mỹ Việt chưa bao giờ thiếu anh. Anh đóng góp rất nhiều ư kiên trên các đài phát thanh.

Ngày gia đ́nh tôi rời sang Arizona tôi đến chào Sáng, anh nói:

      -Hết nơi ở hay sao mà bạn  đi đến sa mạc, khỉ ho c̣ gáy , nóng cháy da để ở.

Sở dĩ tôi sang Arizona, v́ giá nhà ở Cali đang trong cơn sốt. Nhiều điều thuận lợi cho gia đ́nh. Nhà tôi làm nghề móng tay, giá chưa bị cạnh tranh nên c̣n cao, Nhà 4PN, 2 PT, garage 2 xe, một pḥng đọc sách, rộng 25,000SF có hồ bơi, đất rộng 12,000SF, nhà lợp ngói đỏ ău, cao ráo,giá nhà bằng nửa giá bên Cali. Nhà 5 tuôỉ dọn vào ở ngay không phải sửa chữa, coi như c̣n mới. Chỉ tội 3 tháng(6-7-8) nóng có ngày nhiệt độ chỉ 118 độ F, ngược lại không có thiên tai (động đất-tornado) khí hậu khô. Trường học cách nhà 5 phút đi bộ, học trường xa có xe Bus đưa đón không phải trả lệ phí, thuế đất, điện, nước rẻ. Mới đầu cái nóng hành, ở lâu quen. Mỹ già ở nhiều nhất……..Nhớ bạn bè bên Cali lái xe 6 tiếng về tới Little Sàig̣n. Ở xa Sáng, tôi thỉnh thoảng vẫn gọi điện thoại hỏi thăm sức khoẻ nhau. Từ ngày dọn sang Arizona tôi ít sinh hoạt với khoá 12TĐ, hội AHTT nam Cali. Hơn năm nay vợ chồng tôi đi dự ngày kỷ niệm măn khóa 12TĐ, nh́n anh Sáng có vẻ ǵa đi nhiều, ít lanh lợi như mấy năm trước, tôi hỏi Sáng:

      -Trông bạn già đi nhiều, xuống sắc, có bệnh hoạn ǵ không.?

      -Hưu rồi, rất nhàn hạ khoẻ mạnh, ở tuổi (chi thiên mệnh) đâu c̣ xuân sắc như khi c̣n ở Mỹ Tho.

      -Nhưng bạn hút thuốc hơi nhiều có hại cho tuổi già.

Sáng vẫn giọng khôi hài:

      -Mấy ông bác sĩ khuyên tớ bỏ hút thuốc, mấy ổng chết hết rồi….cười…

Chả bù mấy năm trước đây, bàn nào  có anh ngồi là vui như tết, anh kể những mẩu chuyện tiếu lâm làm  mọi người cười bể bụng. Cách đây hơn hai tháng, buổi sáng tôi đi nhà thờ về ngồi bàn computer check  mail, điện thoại reo, đầu máy bên kia B́nh hỏi giọng sửng sốt:

      -Tiến hở, mày có nghe tin thằng Sáng chết chưa?

Nghe vậy tôi rất bỡ ngỡ, hoỉ lại B́nh.

      -Ai nói mày thằng Sáng chết, tầm bậy.

      -Thằng An bên Cali mới gọi cho tao biết, Sáng chết chiều hôm qua v́ bể động mạch chính ở bụng, bây giờ mày gọi vợ Sáng xem sao có ǵ gọi cho tao biết ngay, chưa biết tin đó có chính xác không, nhưng làm tôi bối rối xúc động mạnh. Gọi điện thoại máy điện thoại nhà Sáng bận, tiện máy computer đang vận hành tôi đoán, thật sự  Sáng qua đời chiều hôm qua tất nhiên hội aí hữu TT sẽ được thông báo ngay, vừa rà trên màn h́nh thấy tin buồn’” bồ câu ĺa trần”, hội thông báo cho tất cả anh em Truyên Tin biết : anh Nguyễn- Minh- Sáng cựu hội trưởng hội AHTT mới từ trân chiều hôm qua, nước mắt tôi dàn dụa không c̣n nh́n thấy ǵ trên màn h́nh, cơn xúc động kéo dài 5 phút tôi lấy hết b́nh tĩnh gọi chị Sáng để chia buồn. Giọng tôi nói qua hàng nước mắt , đầu máy bên kia chị Sáng khóc nức nở măi sau chị mới thốt lên lời:

      -Anh Tiến ơí! anh là bạn thân nhất với nhà em, lúc anh Sáng lâm chung, mẹ con em bối rối không biết việc ǵ làm trước làm sau, giá có anh ở bên này giúp em được nhiều việc cần thiết, nhưng thôi, được cái có chú Bảo em họ nhà em hết sức tận t́nh giúp em, cơn bối rồi tạm ổn. Ngày mai nhà quàn Big Familie sẽ đến mang xác anh ấy để trong nhà lạnh nghiă trang, thứ 7 tuần tới em phát tang,cho mọi người thăm viếng, hai giờ th́ mang thiêu cho gọn, anh biết em yếu đuối nên không làm dềnh dang như người khác. Chín giờ sáng thứ 7 tôi có mặt tại nhà quàn, lúc này hội đoàn, khoá 12 TĐ. hội AHTT, thân bằng quyến thuộc đông nghẹt pḥng, mọi người thắp nhang khấn trước bàn thờ Sáng xong, xếp hàng dài viếng xác để chào từ biệt Sáng lần cuối. Đứng cạnh quan tài tôi cầm tay Sáng nước mắt chan ḥa, miệng lầm bẩm đọc kinh cầu cho linh hồn Sáng mau siêu thoát về cơi niếp bàn, Sáng nằm mắt nhắm laị giống như đang ngủ. Anh ra đi rất thanh thản, chỉ tội cho vợ con sống cô đơn , buồn bă cho những ngày c̣n lại. Tôi ra ngồi ngoài hàng hiên nhà quàng,nh́n ngoài trời mưa tầm tă , như những giọt lệ sầu nhỏ xuống hồn tôi ! ! !

Hôm nay ngồi viết lại những kỷ niệm một thời chung sống với Sáng , nỗi buồn choáng ngập làm ḷng tôi chùng xuống, nhưng Sáng ơi ! mày đi trước tụi tao sẽ lần lượt theo sau, có ai tránh được định luật cuả trời đất (sinh lăo, bệnh tử). Vĩnh biệt mày !!.......Từ nay xa cách biết bao giờ thấy, ḷng những đớn đau sầu này khôn nguôi !!!!

                   “anh đi về cơi vĩnh hằng”

                  “vợ con côi cút tháng ngày sầu thương”

              

                            Arizona 5/2010

                LÊ – VĂN - TIẾN (Lê Hoàng Nguyên)